Mưa trút xuống như muốn xé toạc cả bầu trời, từng giọt nặng hạt đập vào mái tôn han gỉ của tòa nhà bỏ hoang, dội lên những âm thanh chát chúa như tiếng cười chế giễu số phận. Không gian đặc quánh mùi ẩm mốc và sợ hãi.
Tôi co rúm người trong chiếc tủ sắt cũ kỹ, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Da đầu vẫn còn rát buốt nơi những lọn tóc bị giật phăng, còn vết cắt trên cổ tay thì âm ỉ đau — máu của tôi… chúng đã dùng chính máu của tôi.
“Đừng… làm ơn…"
Nhưng tiếng cầu xin yếu ớt của tôi từ lâu đã chẳng còn ai nghe.
Tiếng cười của đám bắt nạt dần xa, bỏ lại phía sau một khoảng lặng đáng sợ. Rồi từ trong bóng tối, những âm thanh khác bắt đầu trỗi dậy.Thì thầm,rền rĩ,như hàng trăm cái miệng vô hình đang đói khát.
“Đến đây…”
“Cho chúng ta… máu của mày…”
“Con người… sợ hãi… thật ngon…”
Tim tôi như ngừng đập. Không… không phải trò đùa. Không phải nữa rồi.
Run rẩy, tôi dùng hết can đảm đẩy mạnh cánh cửa tủ.
KÉT—
Cánh cửa bật mở. Trước mặt tôi… là địa ngục.
Hàng chục—không, hàng trăm bóng đen vặn vẹo chen chúc trong căn phòng. Những đôi mắt đỏ rực như than hồng đồng loạt quay lại nhìn tôi. Chúng nhe ra những hàm răng méo mó, thứ chất lỏng đen ngòm nhỏ giọt từ khóe miệng.
Tôi không kịp hét ,chúng lao tới.
Tôi nhắm chặt mắt, toàn thân đông cứng. Hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.Vậy là hết rồi,có lẽ… ở một cuộc đời khác, tôi sẽ có một người bạn. Chỉ một thôi cũng được… Chỉ tiếc là—
XOẸT!!!
Một âm thanh xé toạc không gian,không phải tiếng gào thét của lũ quỷ,mà là thứ gì đó… còn đáng sợ hơn.
Một luồng sáng đen kịt bùng nổ từ vòng tròn ma thuật dưới sàn — thứ ánh sáng nghịch lý đến mức vừa nuốt chửng mọi thứ, vừa chói lòa đến đau mắt.
Áp lực ập xuống.
Nặng đến mức không thể thở. Trong khoảnh khắc, mọi âm thanh biến mất. ũ quỷ—những thứ vừa còn gào thét—bỗng im bặt. Cơ thể chúng đông cứng, rồi vỡ vụn như tro bụi, tan biến vào không khí.
Một giọng nói vang lên. Trầm. Khàn. Cổ xưa.
“…Là ngươi… triệu hồi ta…?”
Tôi không dám mở mắt Nhưng vẫn cảm nhận được… thứ đó đang nhìn tôi, một sự hiện diện khủng khiếp, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Như thể chỉ cần nó muốn, linh hồn tôi sẽ bị xé ra khỏi cơ thể ngay lập tức.
Rất lâu sau… tôi mới dám mở mắt.
…
Không có con quái vật nào cả. Giữa căn phòng tan hoang, chỉ còn lại một người.
Một nam sinh.
Dáng người cao gầy, mái tóc đen hơi rối phủ xuống đôi mắt sâu thẳm đến mức không thấy đáy. Đồng phục của cậu ta sạch sẽ một cách bất thường, đối lập hoàn toàn với khung cảnh đổ nát xung quanh.
Nhưng— thứ bao quanh cậu ta… không phải là con người.
Một luồng sát khí lạnh buốt, như sương mù vô hình, bóp nghẹt không khí. Mỗi bước chân của cậu ta trên sàn gỗ mục phát ra tiếng cộp… cộp… đều đặn, như gõ thẳng vào nhịp tim tôi.
Tôi lùi lại, lưng đập vào tủ sắt.
“Tr… tránh xa tôi ra…!!”
Giọng tôi vỡ vụn.
Cậu ta dừng lại.
Cúi xuống, khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn vài centimet.
Một nụ cười rất nhẹ thoáng qua môi cậu—nhưng không hề có hơi ấm, chỉ có… nguy hiểm.
Ánh mắt đó nhìn tôi như nhìn một thứ gì đó quý giá, cũng như… con mồi.
“Ngươi…”

