Âm nhạc, đôi khi khiến lòng người thổn thức đau đớn—nhưng đôi khi lại vang vọng tuyệt đẹp, trở thành ánh bình minh soi rọi thế gian này.
Tôi bắt đầu sáng tác năm 18 tuổi. Đó là thời điểm chương thanh xuân mở ra, những đóa hoa tiếng cười nở rộ, và những vết thương không thể xóa nhòa cứ chất chồng từng chút một trên từng trang giấy. Những người xung quanh đã vội vàng tìm cách dập tắt ngọn lửa ước mơ của tôi.
Họ nói rằng nhạc sĩ sáng tác có khả năng thành công thấp, rằng liệu tôi có thể kiếm đủ tiền với một nghề nghiệp vô dụng như vậy không—những lời nói hiển nhiên nhưng vô bổ và chẳng có giá trị gì.
Nhưng chỉ có em, em đã đón nhận những giai điệu tồi tệ của tôi bằng tình yêu thương. Dù đó là những nốt nhạc được vẽ ra vụng về, dù đó là một ca khúc không tên.
Tôi thích việc em lắng nghe ca khúc của tôi rồi viết lời. Bởi vì cảm giác như thể màu sắc đang được tô điểm lên một bản phác thảo mờ nhạt vậy.
Tôi thích ngồi cạnh em, quay lưng về phía hoàng hôn, và cùng nghe bản nhạc đã hoàn thành. Đơn giản là, giai điệu mang tên em cứ mãi vương vấn trong tâm trí tôi.
Không phải ai khác, mà chỉ đơn giản là em, nên tôi mới yêu thích. Cho đến tận bây giờ.


