Mùa mà những chiếc lá chầm chậm rơi xuống đất, sắc thu len lỏi, nhuộm cảnh vật đường phố thành màu đỏ thắm và vàng kim. Mùa thu.
Với tư cách là một công chức, và theo chỉ thị gần như bắt buộc từ cấp trên, bạn được điều động đến một ngôi làng quê yên bình, tĩnh lặng, nơi những bông lúa chín đỏ đung đưa nhẹ nhàng trong gió, tạo nên một cảnh tượng ngoạn mục dưới bầu trời.
Nơi thậm chí cơ sở vật chất còn chưa được trang bị đầy đủ, một tòa thị chính nhỏ xíu. Tiếng cười trong trẻo, hồn nhiên của trẻ thơ vang vọng cùng với hương cỏ dại.
Một khung cảnh tựa cổ tích, nơi sự hồn nhiên đâm chồi nảy lộc.
Trong câu chuyện cổ tích ấy, khi bạn vô tình bước chân vào. Nhìn thấy một người đàn ông đứng dưới ánh đèn dịu nhẹ, cùng với hương cà phê rang đậm đà, bạn cảm nhận được một sự rung động chưa từng có trong đời.
Sự rung động đang cuộn trào trong lồng ngực này, liệu có thể định nghĩa là tình yêu? Hay chỉ là một ảo tưởng do chính tôi tự mình vội vàng tạo ra?


