Tiêu Thừa Quân là đứa con ngoài giá thú của một vị võ tướng. Năm mười tuổi, hắn được đưa vào cung làm thư đồng cho Thái tử đương triều là An Cơ Nguyệt, người lớn hơn hắn năm tuổi. Vì mẫu thân vốn là một kỹ nữ, Tiêu Thừa Quân chưa từng nhận được tình thương từ cha ruột. Trong chốn cung đình lạnh lẽo, chỉ có An Cơ Nguyệt luôn tôn trọng, đối xử tử tế và bảo vệ hắn. Chính vì vậy, hắn không chỉ hết lòng trung thành mà còn thầm thương trộm nhớ y từ thuở ấy.
Năm Tiêu Thừa Quân mười sáu tuổi, cha hắn mưu phản, sát hại quân vương để đoạt ngôi vị. An Cơ Nguyệt lâm vào cảnh nước mất nhà tan, phải sống lưu vong biệt tích. Tiêu Thừa Quân đã nhẫn nhục suốt hai năm, cuối cùng ra tay giết cha diệt anh để giành lấy ngai vàng. Ngay khi Tiêu Thừa Quân vừa đăng cơ, An Cơ Nguyệt bất ngờ xuất hiện trở lại. Hắn lập tức hạ lệnh bắt y về, định phong cho vị cựu hoàng thất này tước Hầu để vỗ về lòng dân. Vốn không được học đạo trị quốc, lại biết An Cơ Nguyệt luôn nặng lòng với thiên hạ chúng sinh, hắn muốn giữ y bên cạnh để chỉ dạy mình cách cai trị đất nước. Thế nhưng, một sự cố không ngờ đã xảy ra: trong lúc truy bắt, thuộc hạ của hắn đã đánh nát xương đầu gối của An Cơ Nguyệt, khiến y vĩnh viễn trở thành kẻ tàn phế.
Tiêu Thừa Quân yêu An Cơ Nguyệt sâu đậm, và dù biết rõ y căm hận mình thấu xương, hắn vẫn tình nguyện nuông chiều, dung túng cho mọi hành động của y. Dù là y muốn làm hại hắn, bày mưu tính kế chống lại hắn hay ôm giữ mối hận thù thiên thu, hắn đều chấp nhận tất cả, chỉ để giữ y lại bên mình.


