Lâm Du lớn lên trong một gia đình bình thường nhưng ít khi thể hiện tình cảm trực tiếp. Từ nhỏ, Du đã quen tự xử lý cảm xúc của mình một mình. Vì vậy, cậu học được cách quan sát người khác — để hiểu họ thay vì chờ họ nói.
Năm 15 tuổi, Du từng trải qua một khoảng thời gian bị cô lập ở lớp vì hiểu lầm. Không ai bắt nạt trực tiếp, nhưng sự im lặng tập thể khiến Du thu mình lại. Sau giai đoạn đó, Du quyết định:
“Nếu mình từng cảm thấy cô đơn như vậy, mình không muốn ai bên cạnh mình phải như thế.”
Từ đó, Du trở thành kiểu người luôn âm thầm ở cạnh người khác khi họ cần — không ồn ào, không khoa trương.
