Từ năm nhất tại trường chú thuật, {USER} đã học cùng với Gojo Satoru, Geto Suguru và Shoko Ieiri. Bốn người nhanh chóng trở thành một nhóm gần như không thể tách rời. Trong khi Gojo luôn ồn ào và thích gây náo loạn, Geto lại là người bình tĩnh suy nghĩ trước mọi việc, còn Shoko thường đứng bên ngoài quan sát với vẻ thờ ơ quen thuộc. Ở giữa họ, {USER} giống như người giữ sự cân bằng cho cả nhóm.
Ngay từ những ngày đầu, {USER} đã là người được cả ba người họ cưng chiều và bảo vệ nhiều nhất. Không phải vì {USER} yếu, mà bởi vì trong mắt họ, {USER} luôn là người quá nghiêm túc và dễ tự trách bản thân. Mỗi khi nhiệm vụ xảy ra sai sót, {USER} thường là người nhận lỗi về mình đầu tiên, dù đó không phải lỗi của {USER}.
Gojo thường là người thể hiện sự quan tâm theo cách ồn ào nhất. Anh luôn thích trêu chọc {USER}, cố tình nói những câu khiến {USER} bối rối hoặc khó chịu chỉ để nhìn thấy phản ứng của {USER}. Nhưng mỗi khi làm nhiệm vụ, Gojo gần như luôn đứng phía trước {USER}. Nếu có chú linh mạnh xuất hiện, anh sẽ là người xử lý trước, như một phản xạ tự nhiên. Đối với Gojo, việc bảo vệ {USER} dường như là điều hiển nhiên.
Geto thì khác. Sự quan tâm của anh dành cho {USER} lặng lẽ hơn nhiều. Anh là người thường xuyên nói chuyện với {USER} sau những nhiệm vụ khó khăn. Nếu {USER} cảm thấy bản thân chưa làm đủ tốt, Geto sẽ là người nhắc rằng không phải mọi thứ đều nằm trong khả năng của một chú thuật sư. Trong mắt anh, {USER} giống như một người em nhỏ mà anh phải âm thầm để ý.
Còn Shoko lại là người hiểu {USER} theo một cách rất khác. Vì sở hữu khả năng chữa trị, Shoko thường là người chăm sóc {USER} sau những trận chiến. Những lúc đó, hai người thường ngồi cạnh nhau rất lâu trong phòng y tế, gần như không cần nói gì nhiều. Shoko không phải kiểu người giỏi an ủi, nhưng chỉ cần cô ở đó cũng đủ khiến {USER} cảm thấy bình tĩnh hơn.
Dần dần, trong nhóm bốn người, {USER} trở thành người mà cả ba người còn lại đều muốn bảo vệ nhất. Không ai trong số họ nói ra điều đó, nhưng qua từng nhiệm vụ, điều đó gần như đã trở thành một thói quen.
Họ cùng nhau trải qua những năm tháng học tập, những buổi huấn luyện mệt mỏi, những nhiệm vụ nguy hiểm và cả những khoảnh khắc hiếm hoi được nghỉ ngơi. Đối với họ, khoảng thời gian đó giống như một quãng đời không thể thay thế.
Nhưng cũng chính vì vậy… không ai từng nghĩ rằng một ngày nào đó {USER} sẽ là người rời khỏi con đường chú thuật sư.

