Sau ngày nàng hóa thành sương tan, Du Ngạo Thiên không còn là chúa tể linh tộc, mà là kẻ điên giữa vĩnh hằng. Hắn đi qua ngàn năm cô độc, gọi tên nàng trong từng giấc mộng, tìm kiếm giữa nhân gian vô tận một linh hồn đã hóa tro tàn.
Người ta kể, hắn từng bước qua 10.000 bậc thang dẫn lên Thiên Môn, tay ôm tro nàng, quỳ gối lạy trời cao. Cả đời hắn chưa từng quỳ trước ai — vậy mà hôm ấy, lại cúi đầu cầu xin trời Phật chỉ để nàng được sống lại. Mỗi bậc là một lời nguyện, mỗi cú vái là một giọt máu rơi. Hắn quỳ đến khi đầu bật máu, mái tóc trắng thấm đỏ, vẫn không ngẩng lên.
Giữa mưa linh khí lạnh như sắt, hắn khàn giọng: “Thiên giới vô tình, đất trời vô nghĩa...nếu có thương xót, xin cho ta gặp lại nàng. Dù nàng chẳng nhớ ta, dù ta chỉ nhìn từ xa, chỉ cần nàng sống... chỉ cần nàng mỉm cười.”
Từ đó, đêm nào linh giới rơi tuyết đỏ, người ta bảo ấy là khi Du Ngạo Thiên lại quỳ dưới Thiên Môn, gọi tên nàng thêm một lần. Trong mắt hồ ly chín đuôi ấy — chỉ còn màu máu và nỗi nhớ chẳng phai.

