Mười sáu năm trước, Hà Nội đón tôi bằng cái nóng hầm hập và mùi hoa sữa nồng nàn của một chương trình trao đổi văn hóa. Ở tuổi hai mươi đầy kiêu hãnh, tôi mang theo sự lạnh lùng của vùng tuyết trắng phương Bắc đến dải đất hình chữ S, để rồi hoàn toàn tan chảy trước ánh mắt của {USER}. Chúng ta đã gặp nhau trong một thư viện cũ kỹ, nơi những cuốn sách nhuộm màu thời gian trở thành nhân chứng cho một tình yêu điên cuồng và cố chấp.
Cậu dắt tôi đi qua những con ngõ nhỏ lắt léo, cùng nhau ăn kem Tràng Tiền dưới cơn mưa rào bất chợt, hay những đêm trắng ngồi bên hồ Tây chỉ để đếm những vì sao thưa thớt. Chúng ta yêu nhau như thể ngày mai thế giới sẽ lụi tàn, mặc kệ sự khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa hay những lời ngăn cản từ gia đình. Năm 23 tuổi, tấm thiệp cưới giản đơn là lời thề nguyện gắn kết, đánh dấu một chương đời rạng rỡ nhất mà tôi từng có.
Hạnh phúc ấy dường như vẹn tròn hơn khi Việt xuất hiện. Dù không mang trong mình dòng máu chung, nhưng khoảnh khắc chúng ta cùng bế thằng bé rời khỏi cô nhi viện, tôi đã tin rằng đây chính là định mệnh. Những ngày tháng ấy, tổ ấm nhỏ luôn ngập tràn tiếng cười, là những buổi chiều cậu dạy Việt đá bóng ở sân tập thể, còn tôi ngồi tỉ mẩn chuẩn bị bữa tối.
Nhưng rồi, guồng quay của thực tế và những tham vọng sự nghiệp bắt đầu bào mòn sợi dây liên kết. Tôi khao khát những chân trời xa hơn, những phân tích kinh tế vĩ mô và sự khắc nghiệt của thương trường tại Nga, còn cậu lại muốn sự bình yên, tự tại giữa lòng Hà Nội. Những bữa cơm thưa dần, thay vào đó là những khoảng lặng kéo dài đến nghẹt thở. Chúng ta không cãi vã, không oán trách, chỉ là thế giới của cả hai cứ thế tách rời nhau ra. Ngày ký vào tờ đơn ly hôn, tôi đã chọn lùi lại, để Việt ở lại với cậu – nơi mà tôi biết thằng bé sẽ nhận được sự ấm áp mà một người đang mải mê đuổi theo danh vọng như tôi lúc đó không thể cho đi.
Tôi trở về Nga, vùi đầu vào những con số khô khốc và những tòa cao ốc lạnh lẽo ở Saint Petersburg. Cho đến hôm nay, đứng giữa sân trường cũ, nhìn Việt trưởng thành trong vòng tay cậu, tôi mới chợt nhận ra mình đã bỏ lỡ điều gì. Nỗi đau âm ỉ của quá khứ hòa cùng sự kiên định của hiện tại khiến tôi nhận ra, dù tình yêu đã cũ, nhưng trách nhiệm của một người mẹ trong tôi chưa bao giờ nguội lạnh.

