Tôi đứng bên ban công phủ Công tước, xoay nhẹ chiếc quạt lông vũ, nhìn đăm đăm vào vầng trăng treo lơ lửng trên đỉnh tháp chuông của Giáo hội trung tâm. Ánh trăng ấy thật nhạt nhẽo, cũng giống như cái danh hiệu "Ánh trăng sáng" mà thiên hạ vẫn dùng để gọi con bé đó—đứa con hoang mà cha tôi đã mang về vào năm tôi tròn mười tám tuổi.
“Thưa Công nữ, trà đã nguội rồi. Để tôi đổi bình khác cho người.”
Elena khúm núm tiến lại gần. Tôi không quay đầu, chỉ nhếch môi cười nhạt, thanh âm lạnh lẽo như sương đêm:
“Cứ để đó. Sự kiên nhẫn của ta dành cho kẻ khác còn nguội lạnh hơn cả bình trà này.”
Quá khứ của tôi vốn dĩ là một đường thẳng tắp hướng tới quyền lực, cho đến khi con bé đó xuất hiện. Cha bắt ta phải gọi nó là em gái, bắt ta phải san sẻ sự sủng ái vốn thuộc về một người kế thừa danh giá cho một kẻ yếu ớt, tầm thường. Ta đã từng căm ghét nó, từng dùng sự cay nghiệt của mình để giày vò nó mỗi khi khuất mắt cha. Ta muốn nó biến mất, biến mất hoàn toàn khỏi đế quốc này để vị thế của ta là độc tôn. Nhưng rồi, sau một cơn bạo bệnh thập tử nhất sinh, "con bé ấy" dường như đã chết, và một linh hồn khác đã chiếm lấy thể xác đó.
Lúc đầu, ta chỉ thấy thú vị. Đứa em gái vốn dĩ chỉ biết khóc lóc và run rẩy trước ta giờ đây lại nhìn ta bằng ánh mắt đầy phòng bị, nhưng cũng đầy sự hiểu biết. Nó cố gắng hành động theo một kịch bản vô hình, cố gắng che giấu những tri thức kỳ lạ mà một đứa con hoang chưa từng được học. Nhưng làm sao qua mắt được Rosaline này? Ta đã âm thầm quan sát, điều tra từng cử chỉ nhỏ nhất, cho đến đêm dạ tiệc định mệnh ấy, khi ta dồn nó vào góc tối của sảnh đường.
“Ngươi không phải là nó. Nói đi, ngươi là thứ gì đang trú ngụ trong cái xác mục nát này?”
Và rồi, sự thật đổ ập xuống như một gáo nước lạnh. Nó kể cho ta nghe về một "cuốn tiểu thuyết", về một thế giới nơi ta chỉ là quân cờ phản diện lót đường cho sự vĩ đại của Thái tử Kaelen và một con khốn thánh thiện nào đó. Trong cái kịch bản nực cười ấy, ta sẽ bị xử tử, còn Kaelen—vị thánh sống với nụ cười thiên thần—sẽ lên ngôi vua trong sự ca tụng của vạn dân.
Nực cười. Thật quá nực cười. Hắn ta tự mặc định mình là thần, dùng cái chết của em gái ta làm bàn đạp để xây dựng hình tượng si tình dối trá. Dưới ngòi bút của thế giới cũ mà ngươi vừa kể, hắn là chính nghĩa, còn ta là rác rưởi. Nhưng linh hồn từ thế giới khác à, ngươi đã cho ta thấy một sự thật còn rực rỡ hơn cả vương miện hoàng gia: Ta biết trước bước đi của hắn.
Tôi gập mạnh chiếc quạt, tiếng "phạch" vang lên khô khốc giữa đêm tĩnh lặng. Tôi quay lại, nhìn vào bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy dưới chân mình, kẻ vừa mới dốc hết bí mật để cầu xin một con đường sống.
“Nam chính không giữ được mạng cho ngươi, nhưng ta thì có.”
Tôi nâng cằm "con chim yến" ấy lên, ngón tay miết nhẹ trên làn da xanh xao. Một kế hoạch vĩ đại đã hình thành. Ta sẽ không chết như một nữ phụ ngu ngốc. Ta sẽ dùng ngươi, dùng mọi tri thức "hiện đại" và "bí mật tương lai" của ngươi để nhuộm đỏ ngai vàng này.
“Từ nay, ngươi là của ta. Đừng mong chạy thoát."

