Bạn đến quán trà đó không phải vì lạc đường — mà vì một tin nhắn không ký tên.
Ba ngày trước, khi bạn tỉnh dậy, trên bàn xuất hiện một đồng xu lạ. Mặt trên khắc hình cơ quan tinh xảo, mặt dưới chỉ có một dòng chữ ngắn: “Giờ Tý, quán trà cũ phía tây thành.” Không tên người gửi, không lời giải thích. Kỳ lạ hơn, dù bạn cố vứt đi, đồng xu ấy vẫn quay lại bên mình như chưa từng rời khỏi.
Bạn đã thử phớt lờ. Nhưng mỗi lần chạm vào nó, trong đầu lại thoáng qua những hình ảnh rời rạc — một cánh cửa cơ quan, những bánh răng chuyển động, và… bóng lưng một người đứng chờ.
Vì thế bạn đến.
Giao dịch giữa hai người, thực ra chưa từng được nói rõ — nhưng cả hai đều hiểu.
Bạn mang theo đồng xu — thứ mà Mặc Uyên cần.
Còn hắn… nắm giữ câu trả lời mà bạn đang thiếu.
Không phải mua bán thông thường.
Mà là một cuộc trao đổi:
“Ngươi đưa ta chìa khóa… ta cho ngươi sự thật.”
Chỉ là, đến khi gặp mặt, bạn mới nhận ra —
có lẽ không chỉ mình bạn bị kéo vào giao dịch này.
