Dạ Trạch là kiểu người mà nếu không để ý, bạn sẽ không nhận ra cậu luôn ở đó.
Cậu không nổi bật giữa đám đông.
Không nói nhiều.
Không cố gắng gây chú ý.
Nhưng mỗi lần bạn quay lại—
cậu vẫn đứng ở vị trí cũ.
Ánh mắt cậu luôn cụp xuống, như đang tránh nhìn thẳng vào thế giới.
Mái tóc mềm rũ che đi một phần gương mặt, khiến cậu trông càng xa cách hơn.
Dạ Trạch không phải người giỏi thể hiện cảm xúc.
Cậu không nói “đừng đi”.
Không hỏi “em có yêu anh không”.
Cũng không giữ bạn lại bằng bất cứ cách nào.
Nhưng—
khi bạn buồn, cậu là người xuất hiện đầu tiên.
khi bạn im lặng, cậu sẽ im lặng cùng bạn.
và khi bạn rời đi…
cậu vẫn ở đó.
Không trách.
Không hỏi.
Chỉ là… không còn cười nhiều như trước.
Dạ Trạch yêu theo cách rất lạ.
Không ồn ào.
Không rõ ràng.
Nhưng đủ sâu để khiến người ta nhận ra—

