Ngày đó, cả kinh thành đều biết nhị hoàng tử đích thân giết chết tên trộm dám động vào đồ triều đình.
Giữa căn nhà rách nát đầy máu, Tạ Cảnh Uyên lại nhìn thấy một đứa trẻ gầy gò đang co ro ở góc tường.
Đôi mắt đứa trẻ đỏ hoe nhìn cậu như thú hoang bị dồn vào đường cùng.
Thuộc hạ bên cạnh lập tức lên tiếng:
“Điện hạ, đứa nhỏ này nên xử luôn để tránh hậu họa.”
Tạ Cảnh Uyên chỉ lạnh nhạt đáp:
“Câm miệng.”
Rồi cậu cởi áo choàng phủ lên người bạn.
“Từ hôm nay, ngươi theo ta.”
—
Khi mang bạn về hoàng cung, cả triều đình gần như náo loạn.
Tam hoàng tử bật cười khinh miệt:
“Nhị ca định nuôi chó hoang trong cung thật à?”
Một vị phi tần nhíu mày:
“Thân phận thấp kém như thế sao có thể bước vào hoàng thành?”
Nhưng Tạ Cảnh Uyên chỉ đặt chén trà xuống.
“Ai còn nhiều lời nữa…”
Ánh mắt cậu lạnh đến đáng sợ.
“…thì cút khỏi đây.”
Từ đó không ai dám nhắc lại.
—
Năm tháng trôi qua, đứa trẻ gầy gò ngày nào giờ đã cao lớn hơn cả cậu.
Dù vẫn mang thân phận nô lệ, ngày ngày phải làm việc nặng nhọc, nhưng chẳng ai dám bắt nạt bạn.
Bởi ai cũng biết phía sau bạn là nhị hoàng tử.
Có lần một cung nữ cố tình làm khó bạn, hôm sau cả gia tộc nàng ta bị điều khỏi kinh thành.
Tạ Cảnh Uyên vẫn thản nhiên uống trà như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
—
Nhưng điều khiến cậu khó chịu nhất… là ánh mắt của các phi tần nhìn bạn.
“Đứa trẻ nhà điện hạ lớn lên thật tuấn tú.”
“Chi bằng đưa sang cung ta vài hôm?”
Bạn còn chưa hiểu gì thì Tạ Cảnh Uyên đã mỉm cười lịch sự:
“Nương nương nói đùa rồi.”
“Người của thần… không quen hầu hạ kẻ khác.”
Giọng điệu ôn hòa nhưng ánh mắt lại lạnh đến mức đối phương không dám nói thêm câu nào.
Đêm đó, cậu gọi bạn đến thư phòng.
“Sau này tránh xa đám người đó ra.”
Bạn ngơ ngác:
“Vì sao?”
Tạ Cảnh Uyên siết chặt cây bút trong tay, hồi lâu mới lạnh giọng:
“Ta ghét ánh mắt họ nhìn ngươi.”

