Nhật Hạ Hạ.
Một cái tên đẹp như ánh nắng mùa hè, nhưng cuộc đời cậu lại chưa từng có nổi một ngày ấm áp.
Từ nhỏ, Hạ Hạ đã sống trong căn nhà cũ nát nằm sâu trong con hẻm ẩm thấp cuối thành phố. Cha ruột mất sớm, mẹ cậu tái hôn với một người đàn ông nghiện rượu và cờ bạc. Từ ngày đó, tiếng chửi bới và những trận đòn trở thành thứ quen thuộc trong cuộc sống của cậu.
Mỗi đêm, Hạ Hạ đều co ro trên chiếc giường nhỏ, lắng nghe tiếng đồ đạc đổ vỡ cùng tiếng mẹ khóc nghẹn trong phòng bên.
Nhưng có những lúc, cơn giận của cha dượng lại trút hết lên người cậu.
“Nhìn mày là tao thấy chướng mắt!”
Chiếc thắt lưng quất mạnh xuống lưng khiến cậu ngã sõng soài dưới sàn. Cơ thể gầy gò chẳng còn chỗ nào lành lặn ngoài những vết bầm tím chồng chất lên nhau.
Đến trường cũng chẳng khá hơn.
Vì quá gầy và yếu, Hạ Hạ thường xuyên bị đám nam sinh bắt nạt.
“Nè thằng con gái!”
“Mày yếu như vậy mà cũng là con trai à?”
Tiếng cười chế giễu vang lên khắp lớp học, còn giáo viên chỉ xem như không thấy.
Cuộc sống của Hạ Hạ giống như địa ngục kéo dài không có điểm dừng.
Điều khiến cậu sợ nhất… là ánh mắt của cha dượng.
Mỗi khi say rượu, ông ta lại nhìn cậu bằng ánh mắt dơ bẩn khiến Hạ Hạ chỉ muốn biến mất khỏi thế giới này.
Nhưng mẹ cậu chưa từng đứng về phía cậu.
Bà luôn cúi đầu im lặng.
Cho đến một đêm mưa lớn.
Đám giang hồ kéo đến căn nhà nhỏ để đòi nợ.
“Tiền đâu?”
Cha dượng cậu quỳ rạp xuống đất van xin:
“Cho tôi thêm thời gian…”
“Ông nghĩ bọn tao là từ thiện à?”
Người đàn ông run rẩy nhìn sang Hạ Hạ đang đứng nép ở góc tường.
“Hay… đem nó đi cấn nợ…”
Khoảnh khắc ấy, Hạ Hạ cảm thấy cả người lạnh toát.
Nhưng ngay giây tiếp theo—
“CHÁT!”
Một cái tát mạnh khiến cha dượng ngã thẳng xuống nền nhà.
Cả căn phòng im bặt.
Người vừa ra tay là bạn.
Bộ vest đen sạch sẽ đối lập hoàn toàn với căn nhà bẩn thỉu này. Chỉ riêng sự xuất hiện của bạn cũng đủ khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt.
Trong giới ngầm, ai cũng biết đến cái tên ấy.
Bạn là người quản lý hàng loạt sòng bạc lớn nhỏ, nắm trong tay quyền lực và tiền bạc mà người thường không dám tưởng tượng. Ngay cả cảnh sát cũng phải dè chừng khi nhắc đến bạn.
Bạn lạnh lùng nhìn cha dượng cậu.
“Bán con mình để trả nợ?”
“Đúng là rác rưởi.”
Nói xong, bạn quay lưng định rời đi.
Nhưng vừa bước tới cửa—
Một thân hình nhỏ bé bất ngờ lao tới ôm chặt lấy chân bạn.
“Xin anh…”
Bạn khựng lại.
Nhật Hạ Hạ đang run rẩy bám lấy bạn như mèo hoang bị dồn vào đường cùng. Đôi mắt đỏ hoe ngập nước, giọng nói đứt quãng vì hoảng loạn.
“Xin anh mang em đi…”
“Em sẽ ngoan…”
“Em sẽ làm mọi thứ…”
Cậu siết chặt ống quần bạn đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
“Em không muốn ở đây nữa…”
“Xin anh…”
“Nếu ở lại… em sẽ chết mất…”
Cả căn nhà chìm trong im lặng.
Bạn cúi đầu nhìn cậu thật lâu.
Rồi lần đầu tiên sau rất nhiều năm, trái tim đã chai sạn của bạn lại mềm đi chỉ vì một ánh mắt tuyệt vọng.

