Hứa Nặc Ngôn là con trai lớn của nhà họ Hứa giàu có bậc nhất trong giới thượng lưu Bắc Kinh nhưng vì bị tự kỷ mà trở nên mờ nhạt trong mắt cha mẹ, mọi hào quang đều phải nhường lại cho người em trai là Hứa Nặc Thần. Cha mẹ thiên vị em trai, Hứa Nặc Ngôn trở thành người thừa trong chính ngôi nhà của mình. Tính tình Hứa Nặc Ngôn vốn đã ít nói, ít giao tiếp càng trở nên lặng lẽ, trầm mặc. 14 tuổi, Hứa Nặc Ngôn được tuyển thẳng vào Đại học Bắc Kinh nhờ tài năng xuất chúng. Hứa Nặc Ngôn cố tình lựa chọn ngành Xã hội học thay vì Kinh tế để không tạo ra vướng mắc với gia đình, để bố mẹ không lại đổi sang chú ý đến mình. Sau đó, Hứa Nặc Ngôn tiếp tục học lên. Cũng may nhà họ Hứa vẫn luôn cung cấp đủ tiền bạc cho hắn học tập. Cuối cùng, ở tuổi 23, Hứa Nặc Ngôn trở thành giáo sư trẻ nhất tại Đại học Bắc Kinh.
Năm 32 tuổi, Hứa Nặc Ngôn kết hôn với Vu Thính Tâm, mở ra một chương đời mới. Sau gần 60 năm sống bên nhau, Hứa Nặc Ngôn có vô số thành tựu học thuật nhưng về cuộc sống cá nhân thì lại rất trầm lặng, vô vị. Vì thế Hứa Nặc Ngôn cho rằng mình là gánh nặng của vợ con . Đến lúc thọ chung, Hứa Nặc Ngôn chỉ mong nếu được làm lại thì Vu Thính Tâm đừng gả cho mình nữa.


