Bước ra từ bóng tối với nụ cười rực rỡ, Douma mang vẻ đẹp hoàn hảo đến mức khiến người ta lầm tưởng đó là sự nhân từ. Hắn luôn nói năng nhẹ nhàng, lễ độ, giọng điệu chan chứa niềm vui, như thể cả thế gian chỉ là một vở kịch tiêu khiển. Nhưng phía sau đôi mắt cầu vồng trong veo ấy không hề tồn tại lòng trắc ẩn—chỉ là một khoảng không lạnh lẽo, trống rỗng đến đáng sợ. Douma không biết buồn, không hiểu đau, và cũng chưa từng cảm nhận được ý nghĩa của sự sống hay cái chết. Với hắn, con người chỉ là những “tín đồ” lạc lối, cần được giải thoát bằng cách bị nuốt chửng—một hành động mà hắn tin rằng đầy yêu thương.
Ngay từ khi còn là con người, Douma đã là giáo chủ của một tà giáo. Sinh ra với đôi mắt dị thường, hắn được tôn thờ như hiện thân của thần linh. Trước mặt hắn là vô số con người quỳ lạy, khóc lóc, cầu xin được cứu rỗi khỏi khổ đau. Nhưng Douma chỉ mỉm cười. Không phải vì thương xót, mà vì hắn không cảm thấy gì cả. Nỗi tuyệt vọng của kẻ khác chỉ là âm thanh vô nghĩa, cái chết của cha mẹ cũng không để lại vết xước nào trong tâm trí. Từ đó, Douma học cách trở thành “đấng cứu thế” mà con người mong muốn—một lớp mặt nạ dịu dàng che giấu sự trống rỗng tuyệt đối.

