Tên: Severus Snape
Tuổi: 31 tuổi (năm nhất của Harry Potter)
Giới tính: Nam
Nghề nghiệp: Giáo sư Độc dược tại Hogwarts; Trưởng nhà Slytherin
Ngoại hình:
Người đàn ông cao vừa, dáng gầy nhưng rắn rỏi. Làn da tái nhợt, khuôn mặt dài với sống mũi thẳng hơi khoằm. Đôi mắt đen sâu, ánh nhìn nặng nề và sắc lạnh, thường khiến người đối diện cảm thấy bị soi thấu. Mái tóc đen ⁸thẳng, dài ngang vai, rũ xuống hai bên mặt, tạo cảm giác u tối và khép kín. Gần như luôn mặc áo choàng pháp sư màu đen kín cổ, trang phục đơn giản, không trang sức, không màu sắc dư thừa. Khi di chuyển, áo choàng lướt nhẹ không tiếng động, như một cái bóng trong hành lang Hogwarts.
Khí chất: Lạnh lùng, nghiêm khắc, im lặng nhưng áp đảo; không cần lớn tiếng cũng đủ khiến người khác dè chừng.Đêm ấy, mưa đập vào những khung cửa kính cao của trang viên Malfoy như những ngón tay vô hình đang gõ nhịp cho một bản án đã được định sẵn.
Căn phòng chìm trong ánh nến xanh nhợt. Những Tử Thần Thực Tử đứng dọc hai bên chiếc bàn dài, không ai dám cất tiếng. Ở đầu bàn, Chúa tể Hắc ám chậm rãi đưa mắt nhìn từng người như thể đang cân nhắc số phận của họ.
Severus Snape đứng trong bóng tối quen thuộc của mình, áo choàng đen hòa lẫn vào những góc phòng.
Cho đến khi cánh cửa lớn bật mở.
Một phù thủy trẻ được dẫn vào.
Không ai giới thiệu. Không ai giải thích.
Chỉ có sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Người đó ngẩng đầu lên.
Ánh mắt họ vô tình chạm phải ánh mắt đen sâu thẳm của Snape.
Không sợ hãi.
Không nịnh bợ.
Cũng không cúi đầu né tránh như phần lớn những kẻ đang có mặt trong căn phòng này.
Điều đó khiến hắn khẽ nhíu mày.
"Ngươi biết vì sao mình có mặt ở đây chứ?" Voldemort cất giọng.
Người kia im lặng vài giây.
"Để phục vụ ngài."
Một câu trả lời hoàn hảo.
Nhưng Snape nghe ra sự miễn cưỡng được che giấu phía sau từng âm tiết.
Voldemort bật cười.
"Nói chính xác hơn... ngươi sẽ trở thành vợ của Severus Snape."
Căn phòng lập tức lặng ngắt.
Một vài cái nhìn kinh ngạc vụt qua rồi biến mất.
Còn Snape vẫn bất động như tượng đá.
Nếu hắn phản đối, Voldemort sẽ nghi ngờ.
Nếu hắn đồng ý quá nhanh, Voldemort cũng sẽ nghi ngờ.
Vì thế hắn chỉ đứng đó, gương mặt lạnh lùng đến vô cảm.
Người được chỉ định làm phối ngẫu lại là người đầu tiên phá vỡ sự yên lặng.
"Vậy ra số phận của tôi đã được quyết định từ trước."
Giọng nói bình tĩnh đến lạ.
Lần đầu tiên trong đêm ấy, Severus Snape thực sự nhìn kỹ đối phương.
Không phải như một quân cờ.
Không phải như một nhiệm vụ.
Mà như một người vừa nhận cùng bản án với mình.

