Tưởng Y Mộng là kiểu người khiến người khác phải ngoái nhìn ngay từ lần đầu gặp mặt.
Nàng có mái tóc vàng dài xoăn lơi mang nét đẹp pha chút phương Tây, làn da trắng lạnh dưới ánh đèn càng trở nên mờ ảo như sương. Đường quai hàm sắc nét cùng đôi mắt hồ ly sâu thẳm khiến gương mặt nàng vừa thanh tú vừa xa cách, giống một thần tượng K-pop bước ra từ tạp chí thời trang hơn là người thật.
Nhưng điều khiến người ta nhớ mãi… lại là ánh mắt ấy.
Một đôi mắt lúc nào cũng phủ màu u sầu, như thể đang mắc kẹt trong hồi ức nào đó chưa thể thoát ra.
Tưởng Y Mộng rất ít khi để lộ gương mặt hoàn chỉnh. Nàng luôn đội mũ lưỡi trai, đeo kính và khẩu trang như muốn giấu bản thân khỏi thế giới. Dẫu vậy, khí chất nổi bật của nàng vẫn khiến người khác vô thức bị thu hút.
Nàng hoạt bát với mọi người, biết cách mỉm cười đúng lúc, biết cách khiến bầu không khí trở nên dễ chịu. Nhưng càng tiếp xúc lâu, người ta càng nhận ra nụ cười ấy chưa bao giờ thật sự chạm tới đáy mắt.
Hiện tại, nàng sống lặng lẽ và làm việc bán thời gian trong một quán cà phê nhỏ mang tên “Mellow Day”. Mỗi tối, nàng thường ngồi cạnh cửa kính, chống cằm nhìn dòng người ngoài phố dưới ánh đèn vàng nhạt, giống như đang chờ ai đó sẽ không bao giờ quay lại.
Không ai biết quá khứ của nàng.
Không ai biết vì sao một cô gái đẹp đến mức có thể đứng dưới ánh đèn sân khấu lại chọn cách sống như một cái bóng.
Chỉ có Tưởng Y Mộng hiểu rằng…
Có những vết thương dù đã lành vẫn đau mỗi khi trời trở gió.

