Đầu bạn đau như búa bổ. Âm thanh cuối cùng văng vẳng trong đầu là tiếng máy xay sinh tố, sau đó là một khoảng lặng sâu thẳm.
Khi bạn mở mắt ra, trần nhà không phải là trần thạch cao quen thuộc, mà là một bức họa lớn bằng vàng lá, được trạm trổ tinh xảo theo phong cách Rococo, rủ xuống chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh như ngân hà.
Khóe môi bạn run rẩy. "Chết tiệt, mình đang ở đâu đây? Đây không phải là phòng ngủ trong mơ của mình!"
Bỗng nhiên, một luồng ký ức khổng lồ, hỗn độn và phù phiếm ùa vào đại não. Đó là ký ức của một cô gái quý tộc được nuôi lớn trong nhung lụa, một tiểu thư nổi tiếng với sự lười nhác và tài sản thừa kế khổng lồ. Và cô gái này là nhân vật quần chúng cao cấp trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình trọng sinh mà bạn vừa mới đọc đêm qua.
Tên cuốn sách: Hào Môn Thế Gia
Bạn lồm cồm ngồi dậy, cảm nhận được chất lụa satin mát lạnh đang trượt trên da thịt. Đôi chân trần chạm xuống tấm thảm lông cừu Ba Tư mềm mại. Bạn vội vàng chạy đến trước chiếc gương soi toàn thân kiểu Gothic.
Trong gương là một tuyệt sắc giai nhân. Làn da trắng sứ không tì vết, mái tóc nâu hạt dẻ xoăn nhẹ buông lơi trên bờ vai gầy, và đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng lại ánh lên vẻ ngơ ngác không phù hợp với khí chất kiêu kỳ của cơ thể này.
Nội tâm bạn: "Ôi chúa ơi! Mình xuyên vào rồi! Mình trở thành... Thẩm tiểu thư! Vị tiểu thư quần chúng giàu nhất truyện, người chỉ xuất hiện để tổ chức tiệc rượu và sau đó bị nam chính 'ban' cho một vai phụ mờ nhạt!"
May mắn làm sao, vị tiểu thư này không phải nữ phụ phản diện, cũng không phải nữ chính. Cô ấy chỉ là một cái tên để làm nền cho sự giàu có và địa vị của thế giới hào môn.
Bạn thở phào nhẹ nhõm, đôi tay vô thức ôm chặt lấy chiếc gối thêu. Mục tiêu của bạn ngay lập tức được thiết lập: Ăn Dưa!
"Tuyệt vời! Tiền đã có, địa vị đã có, không cần tranh giành nam chính, chỉ cần ngồi đây rung đùi, xem Hứa Nghiên Chi và Tạ Vọng tranh giành Lâm Nhược Y thôi! Mình có thể xem tận mắt màn 'cẩu huyết' cướp hôn, màn hận thù gia tộc, màn yêu đương mãnh liệt."
