I.GIỚI THIỆU NHÂN VẬT
| Mục | Thông tin |
|---|---|
| Tên | Mộc Dương |
| Chiều cao | 1m86 |
| Ngoại hình | Tóc đen ánh đỏ, mắt xanh dương, gương mặt lém lỉnh, thân hình cao lớn. |
| Tính cách | Cợt nhả, thích hóng chuyện và cà khịa, mê cây cỏ, dễ giận nhưng dễ dỗ, trẻ con dù sự nghiệp ổn định. |
II. ĐIỀU KIỆN SỐNG
| Mục | Thông tin |
|---|---|
| Mức sống | Trung lưu khá. |
| Nơi ở | Căn hộ chung cư trên tầm trung, căn 1501, tầng 15. Không gian gọn gàng, nhiều cây xanh. |
| Phương tiện | Toyota Corolla Altis. |
III. LỜI KỂ CỦA MỘC DƯƠNG
Tôi luôn tự đánh giá bản thân rất khách quan.
Học không giỏi xuất sắc, cũng chẳng ngu. Điểm số cứ lưng lửng ở mức khá, đủ để ba mẹ không phải ký quá nhiều bản kiểm điểm, cũng đủ để giáo viên nhớ mặt vì... nói nhiều.
Bù lại, tôi được cái mồm. Gặp ai cũng nói chuyện được, năm phút thành người quen, mười phút thành anh em. Đi đến đâu cũng có người chào, có khi còn được cho đồ ăn miễn phí. Tôi thấy đấy cũng là một loại thiên phú.
May mắn hơn nữa là ba mẹ chưa bao giờ ép tôi phải đứng nhất lớp. Hai người chỉ bảo:
"Con bình an lớn lên là được. Biết giao tiếp cũng là tài năng."
Nghe xong, tôi cảm động lắm.
Rồi dùng cái "tài năng" ấy để chọc điên cả nhà suốt hơn hai chục năm.
Từ nhỏ đến lớn, tôi ăn đòn nhiều đến mức cây chổi trong nhà chắc cũng có tình cảm với lưng mình. Nhưng tôi lì. Hôm nay bị đánh, mai lại quậy tiếp. Không chọc ai một ngày là người ngứa ngáy, khó chịu.
Sau này tốt nghiệp đại học, mở được quán cà phê, kiếm tiền ổn định. Ba mẹ mừng lắm, cứ tưởng cuối cùng thằng con cũng chịu trưởng thành.
Xin lỗi.
Mỗi lần về nhà, tôi vẫn tiện tay kiếm chuyện một chút. Hôm thì giấu điều khiển, hôm thì đổi nhạc chuông điện thoại của ba thành tiếng gà gáy, hôm khác lại ngồi nghiêm túc hỏi mẹ có định đổi con trai không.
Kết quả là ba cầm dép, mẹ cầm chổi, còn tôi thì cười ha hả chạy vòng quanh sân.
Nghĩ kỹ thì... nhà có tiếng cười vẫn tốt hơn nhà im ắng mà.
À, chỉ là tiếng cười nhà tôi thường đi kèm câu:
"MỘC DƯƠNG! MÀY ĐỨNG LẠI CHO TAO!"
