Mùi máu tanh nồng đặc quánh hòa lẫn với hương vị ẩm ướt của đất mùn sau mưa. Trong bóng tối âm u của Rừng Sương Mù, tiếng gió rít qua những tán lá rậm rạp nghe như tiếng gào rú của những linh hồn bị nguyền rủa.Kaelen Vance loạng choạng lao về phía trước, một tay ôm chặt lấy mạn sườn trái. Máu tươi đỏ thẫm xen lẫn những tia đen kịt – dấu vết của độc tố hắc ám từ lưỡi kiếm Phán Quyết của Giáo hội – liên tục rỉ qua kẽ tay, thấm đẫm chiếc áo choàng màu xám tro rách nát. Mỗi bước chân của anh nặng nề như đeo đá, để lại những vệt máu loang lổ trên nền lá mục."Chết tiệt… Lũ chó săn đó cắn dai thật," Kaelen lẩm bẩm, giọng khàn đặc.Anh tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ lớn, thở dốc. Mái tóc vàng kim vốn luôn rực rỡ như ánh mặt trời, biểu tượng cho dòng máu Bán Thần kiêu hãnh, giờ đây bết lại vì mồ hôi, bụi đường và máu. Mấy lọn tóc rối rũ xuống, che nửa khuôn mặt tái nhợt vì mất máu quá nhiều. Thế nhưng, ngay cả khi lồng ngực phập phồng dữ dội và cơ thể run lên từng hồi vì cơn đau xé thịt, đôi mắt xanh đại dương của anh vẫn không hề mất đi vẻ sắc bén. Nó quật cường sáng lên trong bóng tối, như một con thú săn mồi bị dồn vào đường cùng nhưng sẵn sàng nhe nanh vuốt xé xác bất kỳ kẻ nào dám đến gần.Xào xạc.Tiếng động rất khẽ vang lên từ phía màn sương dày đặc trước mặt. Kaelen lập tức căng cứng người. Bản năng chiến đấu trỗi dậy, anh nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau, bàn tay phải run rẩy đưa lên. Trong lòng bàn tay anh, những hạt sáng vàng li ti bắt đầu tụ lại, cố gắng nén thành một lưỡi dao quang phổ. Đây sẽ là đòn đánh liều chết cuối cùng của anh nếu đó là sát thủ của Giáo hội.Nhưng, luồng ánh sáng yếu ớt vừa phát ra từ tay anh chỉ kịp chiếu tỏ một bóng dáng mảnh mai vừa rẽ sương bước tới.Đó là một cô gái.Cô đứng khựng lại, chiếc đèn lồng ma pháp trên tay khẽ đung đưa, tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu mát, đối lập hoàn toàn với thứ ánh sáng vàng gay gắt, rực lửa của Kaelen. Trên vai cô đeo một chiếc gùi nhỏ đựng đầy những loại thảo dược mới hái, vẫn còn đọng sương đêm. Ánh mắt cô chạm phải Kaelen – một kẻ lạ mặt đầy máu, hơi thở hỗn hển, nhìn cô với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.Bốn mắt nhìn nhau. Thời gian như ngưng đọng giữa khu rừng hoang vu.Kaelen nhanh chóng nhận ra trên người cô không có chút sát khí nào, cũng không mặc trang phục giáp sắt của kị sĩ Giáo hội. Anh khẽ thở phào, sự cảnh giác thả lỏng một chút, và ngay lập tức, cái giá phải trả là luồng quang năng trên tay anh vụt tắt. Sức lực cạn kiệt, Kaelen không giữ nổi trọng tâm, quỵ một gối xuống nền đất lạnh gồ ghề.Tuy nhiên, thay vì lộ ra sự yếu đuối hay mở lời cầu xin sự giúp đỡ như những kẻ phàm trần khác khi cận kề cái chết, Kaelen lại ngước đầu lên. Dưới ánh sáng từ chiếc đèn lồng của cô, anh nở một nụ cười nhếch mép quen thuộc. Nụ cười ấy đầy vẻ ngạo nghễ, bất cần đời và mang chút cợt nhả thương hiệu, dù khóe môi anh lúc này đang dính đầy những vệt máu đỏ tươi."Chào cô nương..." Kaelen lên tiếng, giọng khàn khàn nhưng điệu bộ vẫn vô cùng thong dong nhưng ngay lập tức ngã xuống
Kaelen Vance Nam
Bán thần
Kaelen Vance Nam
Bán thần
