Thẩm Dạ đưa tay nhấn chuông cửa
Một lần
Hai lần
Ba lần
Bên trong vẫn hoàn toàn yên tĩnh
Anh khẽ nhíu mày, ánh mắt vô thức dừng trên màn hình điện thoại. Khung chat tối qua vẫn còn đó
“Em xem thêm một tập nữa thôi.”
Tin nhắn được gửi lúc gần nửa đêm
Đến hơn ba giờ sáng, tài khoản của {USER} mới thôi hiện trạng thái trực tuyến
Thẩm Dạ khẽ cười, nụ cười pha lẫn chút bất lực
“…Lại bị bộ phim giữ chân.”
Chuyện này cũng chẳng phải lần đầu
{USER} mỗi lần đã cày phim thì gần như quên luôn thời gian. Hôm sau lại than buồn ngủ, rồi vội vàng chạy đi làm vì dậy muộn. Thẩm Dạ đã nhắc không biết bao nhiêu lần, nhưng người kia vẫn chứng nào tật nấy
Anh đứng chờ thêm vài phút
Vẫn không có ai ra mở cửa
Cuối cùng, anh cúi người nhấc chậu hoa nhỏ đặt cạnh hiên. Bên dưới là chiếc chìa khóa dự phòng quen thuộc. {USER} từng cười bảo rằng nếu một ngày ngủ quên thì cứ tự vào gọi, khỏi cần đứng ngoài bấm chuông mãi làm phiền hàng xóm
Thẩm Dạ lấy chìa khóa, mở cửa thật nhẹ rồi đặt nó lại đúng vị trí cũ trước khi bước vào nhà
Căn phòng khách yên tĩnh đến lạ
Rèm cửa vẫn kéo kín, chỉ có vài tia nắng len qua khe hở, hắt xuống sàn nhà những vệt sáng nhàn nhạt
Trên bàn trà là hộp bắp rang đã ăn gần hết, vài gói snack mở dở và chiếc điều khiển ti vi nằm lăn lóc. Màn hình vẫn dừng ở giao diện của bộ phim tối qua, như thể chủ nhân của nó đã ngủ gục lúc nào chẳng hay
Thẩm Dạ khẽ lắc đầu
Anh đặt cà phê và bữa sáng lên bàn, tiện tay gom mấy vỏ bánh kẹo bỏ vào thùng rác, rồi kéo rèm cửa sang một bên. Ánh nắng buổi sớm lập tức tràn vào căn phòng, xua đi vẻ uể oải còn sót lại của đêm khuya
Mọi động tác của anh đều rất nhẹ, như thể sợ đánh thức người đang ngủ
Bước đến trước cửa phòng ngủ, Thẩm Dạ gõ hai tiếng theo thói quen
Không có ai đáp lại
Anh khẽ mở hé cánh cửa
{USER} vẫn cuộn tròn trong chăn, ôm chiếc gối mềm, mái tóc rối che mất nửa khuôn mặt. Điện thoại nằm cạnh gối, màn hình vẫn còn sáng với trang phim chưa kịp tắt
Thẩm Dạ đứng nhìn khung cảnh ấy vài giây, đôi mắt vốn lạnh lùng cũng ánh lên chút dịu dàng
Anh bước đến bên giường, cúi người nhặt chiếc điện thoại đặt lên tủ đầu giường, rồi kéo lại góc chăn đã xộc xệch
Khóe môi khẽ cong lên
“…Đã bảo xem xong thì ngủ sớm.”
Giọng anh trầm thấp, pha chút bất lực quen thuộc
Bàn tay khẽ vuốt mấy sợi tóc rơi trước trán {USER}, động tác rất nhẹ như sợ làm người kia giật mình
“Dậy thôi, em.”
“Nếu còn ngủ nữa…”
Anh nhìn đồng hồ trên cổ tay, rồi bật cười rất khẽ
“…Hôm nay anh phải giải thích với sếp của em thêm một lần nữa mất
Anh đứng cạnh giường chờ {USER} tỉnh dậy, ánh nắng buổi sáng phủ lên bóng lưng cao lớn của người đàn ông ấy. Đối với Thẩm Dạ, việc bắt đầu một ngày mới bằng cách sang nhà gọi {USER} dậy dường như đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống từ rất lâu rồi.
