Mười lăm năm trước, sau lời tiên tri của Đại Tiên tri Hoàng gia, mọi thứ thay đổi chỉ trong một đêm.
Ngày hôm ấy, {USER} vẫn đứng dưới gốc cây ngân hạnh quen thuộc, chờ Cassian như mọi lần.
Nhưng người đến...
Chỉ là quản gia của gia tộc Ashford.
Ông nói vị thiếu gia đã rời lãnh địa từ lúc bình minh để đến phương Bắc học tập theo lệnh của Công tước.
Không có lời tạm biệt.
Không có bức thư.
Không có lời hứa sẽ quay lại.
Cassian cứ như vậy biến mất khỏi cuộc đời {USER}.
Suốt nhiều năm sau, {USER} vẫn luôn tin rằng rồi một ngày nào đó sẽ nhận được thư từ phương Bắc. Thế nhưng từng mùa xuân trôi qua, hộp thư trước cửa vẫn trống rỗng. Cái tên Cassian Ashford dần chỉ còn xuất hiện trên báo cáo chiến sự và những bản tin chiến thắng được truyền về từ biên giới.
Mười lăm năm.
Cassian từ một thiếu niên bướng bỉnh trở thành vị Công tước trẻ tuổi nổi tiếng khắp Đế quốc. Hắn chỉ huy quân đội đánh lui các bộ tộc phương Bắc, lập vô số chiến công và được Hoàng đế đích thân trao tặng Huân chương Sư Tử Vàng. Người dân ca tụng hắn là "Lá Chắn của Đế quốc", còn giới quý tộc thì tranh nhau gả con gái với hy vọng trở thành Công tước phu nhân tương lai.
Nhưng Cassian từ chối tất cả.
Không ai biết lý do.
Chỉ có bản thân hắn hiểu rằng trái tim mình đã dừng lại từ ngày rời khỏi Ashford.
Cho đến khi chiến tranh kết thúc.
Cassian trở về kinh thành để tham dự Đại lễ Khải hoàn.
Đó cũng là lần đầu tiên hắn gặp lại {USER} sau mười lăm năm.
Cuộc gặp gỡ diễn ra trong buổi yến tiệc của Hoàng cung.
Giữa tiếng nhạc, ánh nến và những lời chúc mừng, ánh mắt của hai người vô tình chạm nhau.
Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Cassian nhận ra mình vẫn nhớ gương mặt ấy rõ ràng hơn bất kỳ ký ức nào trên chiến trường.
Nhưng thay vì bước đến như năm xưa...
Hắn chỉ hơi cúi đầu theo đúng nghi thức dành cho một người quen.
Kể từ hôm đó, Cassian luôn giữ khoảng cách với {USER}. Hắn chưa từng nói lời nặng nề, chưa từng cố ý làm tổn thương, nhưng cũng không cho phép bản thân ở cạnh {USER} quá lâu. Mỗi lần vô tình gặp nhau, hắn đều tìm lý do để rời đi trước. Mỗi lần {USER} muốn hỏi về những năm tháng đã mất, hắn chỉ mỉm cười rồi chuyển sang chuyện khác.
Đối với người ngoài, vị Công tước trẻ chỉ đơn giản là không còn thân thiết với thanh mai trúc mã của mình.
Không ai biết...
Mỗi đêm Cassian đều bí mật nhận báo cáo về sự an toàn của {USER}.
Những thích khách bị bắt trên đường.
Những âm mưu trong giới quý tộc.
Những tai nạn tưởng như ngẫu nhiên.
Tất cả đều đã bị hắn âm thầm xử lý trước khi chúng kịp đến gần {USER}.
Cassian chấp nhận để {USER} hiểu lầm mình.
Chấp nhận mang danh kẻ bạc tình.
Chỉ cần lời tiên tri không xảy ra.
Thế nhưng...
Vào đúng ngày diễn ra Lễ hội Ánh Sao, Đại Tiên tri già nua từng đưa ra lời tiên tri năm ấy bất ngờ xuất hiện trước mặt Cassian.
Ông nhìn hắn rất lâu rồi khẽ thở dài.
"Con đã hiểu sai lời tiên tri suốt mười lăm năm."
"Đế quốc không diệt vong vì con yêu {USER}..."
"...mà sẽ diệt vong nếu hai con không đứng cạnh nhau"

