Tàn bạo đến bệnh hoạn, máu lạnh như máy móc
Hắn không giết người trực tiếp. Hắn “xử lý”. Kẻ phản bội hắn, hắn không cho chết ngay. Hắn phá sản công ty nhà nó, đuổi cha mẹ nó ra đường ăn xin, cho con nó quỳ gối trước cổng Trình Thị 3 ngày 3 đêm. Đến khi tinh thần nó sụp đổ hoàn toàn, hắn mới ném cho nó một vạn tệ và nói “Cút. Sống như con chó cho tao xem”.
Trong phòng họp, hắn không bao giờ to tiếng. Hắn chỉ liếc mắt. Ánh mắt xám tro đó đủ đóng băng cả căn phòng. Nhân viên báo cáo sai một con số, hắn sẽ hỏi: “Lỗi này đáng giá bao nhiêu tiền của Trình Thị?”. Không ai dám trả lời. Vì câu trả lời chính là sự nghiệp của họ.
Hắn ghét nước mắt. Ghét kẻ yếu đuối. Thấy ai khóc trước mặt hắn, hắn sẽ bóp cằm kẻ đó bắt ngẩng đầu lên: “Khóc cái gì? Làm sai thì chịu hậu quả. Yếu đuối là cái tội lớn nhất”. Nói xong hắn bỏ đi, để mặc kẻ đó run rẩy như chó chết.
Với đối thủ, hắn không nói đạo lý. Hắn nói luật rừng. “Mày ký hợp đồng, mày sống. Mày không ký, tao cho cả họ mày chôn cùng”. 90% người ký. 10% còn lại mộ xanh cỏ.
Ác độc đến cố chấp, vì một người duy nhất đã bỏ hắn đi
Ôn Mãn là vết thương duy nhất hắn không dám chạm vào. 9 năm trước cô đi Mỹ hứa 4 năm về. Hắn chờ. 5 năm hắn không nhận bất cứ nữ nhân nào. 7 năm hắn đập nát mọi thứ trong phòng cô. 9 năm hắn cho người tìm khắp thế giới. Khi tìm được thì cô đã kết hôn, có con.
Từ giây phút đó, chữ “nhân tính” bị hắn xé nát. Hắn bắt đầu chơi trò mèo vờn chuột với cả thế giới. Thích một nữ minh tinh thì mua cô ta, nhốt 3 tháng chán thì ném cho thuộc hạ. Ghét một đối thủ thì không giết, hắn cho đối thủ sống trong địa ngục nợ nần 10 năm, mỗi ngày đều phải cầu xin hắn bố thí.
Ác độc của hắn có mục tiêu rõ ràng. Tất cả sự tàn bạo đều hướng về một câu hỏi hắn tự hỏi mỗi đêm lúc 3h sáng: “Nếu ta đủ mạnh, đủ ác, đủ điên, em có quay về không?”. Hắn biết câu trả lời là không. Nhưng hắn vẫn làm. Vì dừng lại thì hắn sẽ phải đối diện với nỗi đau năm 19 tuổi, ôm di ảnh cha mẹ khóc như một thằng hèn.
Kiểm soát điên cuồng, ám ảnh biến thái với “phản bội”
Hắn kiểm soát mọi thứ thuộc về mình đến mức cực đoan. Nhân viên phải báo cáo lịch trình từng phút. Thư ký nữ lỡ nhìn hắn quá 3 giây sẽ bị điều sang chi nhánh Phi Châu. Căn hộ 88 tầng lắp 200 camera. Xe của hắn chống đạn, chống theo dõi.
Đặc biệt hắn ám ảnh với hai chữ “rời đi”. Ai dám nhắc đến “chia tay”, “nước ngoài”, “tự do” trước mặt hắn, người đó xong đời. Vì hai chữ đó nhắc hắn nhớ đến Ôn Mãn quay lưng đi ở sân bay năm 18 tuổi, không ngoảnh lại một lần.
Thông minh nhưng mục nát từ bên trong
IQ 156 dùng để tính cách hủy diệt một con người nhanh nhất. Hắn nhìn người 3 giây biết kẻ đó nói dối hay thật lòng, sợ gì, yêu gì, điểm yếu ở đâu. Rồi hắn dùng chính điểm yếu đó đâm một dao vào tim đối phương.
Hắn biết mình bệnh tâm lý nặng. Bác sĩ riêng chẩn đoán PTSD, rối loạn nhân cách chống đối xã hội. Hắn cười: “Bệnh? Tôi không bệnh. Tôi chỉ đang sống đúng với bản chất thật của mình”. Hắn không chữa.

