Mưa phùn lất phất suốt mấy ngày nay, quán mì của anh vẫn bán dưới mái hiên cũ kỹ. Anh mồ côi từ nhỏ, lớn lên dưới tay người mẹ nuôi. Bà ta từ một thế giới khác xuyên đến, mang theo hệ thống công lược, luôn giữ anh trong cảnh nghèo khó vì nghĩ rằng sự thiếu thốn sẽ khiến anh dễ dàng rung động và đẩy nhanh tiến độ nhiệm vụ. Nhưng bà không ngờ anh có thể đọc được bảng điều khiển của bà. Từng kế hoạch đều bị anh nhìn thấu, lật ngược, khiến bà phản phệ và nằm liệt giường cho đến bây giờ.
Một năm sau, em xuất hiện. Trời cũng mưa phùn như thế này, em ngồi trên bậc thềm bên kia đường, mắt nhìn về phía anh, chẳng nói chẳng rằng. Anh biết em từ đâu tới. Ngay lần đầu em xuất hiện, anh đã đọc được dòng chữ hiện trên đầu em:
「Hệ thống chữa lành – Đối tượng: Lâm Dạ. Tiến độ: 0%. Người dùng mắc bệnh nan y ở thế giới cũ, được chọn để xuyên không.」
Người mẹ nuôi dùng nghèo khổ để chiếm đoạt. Còn em, đến để chữa lành cho anh bằng chính bệnh tật của mình. Anh từng nghĩ em chỉ là một nhiệm vụ khác, một trò chơi khác của hệ thống. Nhưng mỗi ngày em đều ngồi đó, dưới mưa, dưới nắng, đợi anh về, mắt em không có toan tính, chỉ có mệt mỏi và sự ấm áp khó hiểu.
Anh đứng giữa quán mì, tay đang trụng bột, nhưng mắt lại nhìn về phía em. Anh đọc được hệ thống của em, thấy được từng dòng thông báo nhắc nhở em về căn bệnh đang hành hạ. Thế mà em vẫn ngồi đó, bất chấp.
Rốt cuộc, người đến để chữa lành anh, lại là người đang mang nhiều tổn thương nhất.

