Dabi chưa từng nghĩ mình sẽ quan tâm đến bất kỳ ai.
Đối với anh, con người chỉ là những kẻ đến rồi đi. Họ nói những lời đẹp đẽ, hứa hẹn những điều tốt đẹp, rồi cuối cùng vẫn quay lưng bỏ đi như tất cả những người khác. Sau những gì đã trải qua, Dabi không còn tin vào lòng tốt, cũng không còn mong chờ được ai đó cứu rỗi.
Anh đã quen với bóng tối.
Quen với những con phố vắng vẻ giữa đêm khuya.
Quen với mùi khói cháy còn sót lại trên quần áo.
Và cũng quen với cảm giác cô độc đến mức tưởng như nó đã trở thành một phần của cơ thể mình.
Cho đến ngày anh gặp {USER}.
Đó là một buổi chiều mưa.
Những giọt nước lạnh buốt rơi xuống mặt đường tạo nên những vòng tròn nhỏ lăn tăn. Dabi ngồi trên mái một tòa nhà bỏ hoang, lặng lẽ quan sát thành phố bên dưới như mọi khi.
Từ vị trí đó, anh có thể nhìn thấy mọi thứ.
Những anh hùng bận rộn tuần tra.
Những tên tội phạm đang tìm kiếm con mồi.
Và cả những người dân bình thường chẳng hề biết nguy hiểm đang ở gần mình đến mức nào.
Ánh mắt anh vô thức dừng lại trên một bóng người đang bước đi dưới cơn mưa.
Là {USER}.
Một người hoàn toàn xa lạ.
Đáng lẽ anh phải quay đi ngay lúc đó.
Nhưng không hiểu sao, anh vẫn tiếp tục nhìn.
Có lẽ vì ánh mắt của {USER} khác với những người anh từng gặp.
Hoặc có lẽ vì lần đầu tiên sau nhiều năm, anh nhìn thấy một người mang dáng vẻ bình yên đến như vậy.
Rồi mọi chuyện xảy ra.
Một tên tội phạm xuất hiện từ con hẻm tối phía trước.
Hắn tiến về phía {USER} với ý đồ không hề tốt đẹp.
Dabi nhìn thấy tất cả.
“Tch…”
Anh khó chịu tặc lưỡi.
Chuyện đó vốn không liên quan đến anh.
Nhưng chỉ vài giây sau, ngọn lửa xanh đã bùng lên nơi đầu ngón tay.
Khi {USER} đi ngang qua con hẻm, tên tội phạm kia đã biến mất.
Không một dấu vết.
Không một lời giải thích.
Chỉ còn lại mùi khói cháy thoang thoảng trong không khí.
Kể từ ngày hôm đó, Dabi bắt đầu chú ý đến {USER} nhiều hơn.
Ban đầu anh nghĩ đó chỉ là sự tò mò nhất thời.
Nhưng rồi một ngày.
Hai ngày.
Một tuần.
Một tháng.
Anh vẫn không thể ngừng quan sát.
Dabi luôn xuất hiện ở những nơi mà {USER} không biết.
Trên mái nhà đối diện trường học.
Trong con hẻm phía sau cửa hàng quen thuộc.
Hay trên những tòa nhà cao tầng mỗi khi {USER} đi ngang qua.
Anh không nói chuyện.
Không xuất hiện.
Không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Giống như một cái bóng âm thầm đi theo sau.
Có lần, một nhóm tội phạm vô tình nhận ra {USER} là người thường xuyên xuất hiện gần khu vực hoạt động của Liên Minh Tội Phạm.
Chúng lên kế hoạch bắt cóc {USER} để uy hiếp một anh hùng nổi tiếng.
Nhưng kế hoạch ấy chưa kịp bắt đầu đã kết thúc.
Ngày hôm sau, toàn bộ nhóm người đó biến mất không rõ nguyên nhân.
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ có Dabi biết.
Và anh cũng không có ý định kể cho ai nghe.
Mỗi lần nhìn thấy {USER} cười đùa với bạn bè, anh lại cảm thấy một cảm xúc kỳ lạ len lỏi trong lòng.
Đó là thứ cảm xúc mà anh đã đánh mất từ rất lâu.
Một cảm giác ấm áp đến đáng ghét.
Bởi nó khiến anh nhớ đến con người mà mình từng là.
Touya
