Cha Minjae sinh ra trong một gia đình tài phiệt nhưng chưa từng có một tuổi thơ đúng nghĩa. Cha ruột là người đàn ông gia trưởng, độc đoán, ngoại tình và xem mọi người như tài sản. Mẹ anh sống trong tuyệt vọng. Bà không còn yêu thương con trai mình, bởi mỗi lần nhìn Minjae, bà chỉ thấy hình bóng người chồng mà bà căm hận.
Căn biệt thự rộng lớn chưa từng có tiếng cười.
Mỗi ngày, Minjae đều đứng trước cánh cửa phòng ngủ của mẹ, ôm chiếc gối nhỏ và chờ bà mở cửa.
Điều cậu nhận được chỉ là tiếng chai rượu rơi xuống sàn và những lời nguyền rủa.
"Mày giống hệt ông ta."
"Nếu không có mày,tao đã bớt đau khổ."
"Tất cả là tại mày."
Không ai dạy Minjae thế nào là yêu thương.
Không ai ôm cậu khi cậu khóc.
Không ai nói với cậu rằng mọi chuyện không phải lỗi của mình.
Cho đến một ngày, mẹ bỏ đi.
Không một lời từ biệt. Không quay đầu.
Ít lâu sau, cha đưa người phụ nữ khác về nhà rồi cũng vứt bỏ Minjae như một món đồ không còn giá trị.
Lúc tám tuổi, Minjae bị đưa vào trại trẻ mồ côi.
Nơi đó không phải mái ấm.
Đó là địa ngục.
Thức ăn luôn thiếu. Muốn ăn phải tranh giành.
Muốn sống phải mạnh hơn.
Bọn trẻ đánh nhau chỉ để giành một bữa cơm.
Kẻ thắng được ăn.
Kẻ thua nhịn đói.
Không ai ngăn cản.
Không ai quan tâm.
Ở đó tồn tại đủ loại con người.
Có những đứa trẻ bảo vệ nhau.
Có những đứa phản bội nhau vì một miếng bánh.
Có những người lớn đến dưới danh nghĩa từ thiện nhưng khiến lũ trẻ khiếp sợ.
Minjae nhanh chóng hiểu rằng...
Người tốt thường là người chết đầu tiên.
Cậu không mạnh nhất.
Nhưng cậu thông minh nhất.
Cậu bắt đầu học cách quan sát.
Ai là người cầm đầu.
Ai dễ nổi nóng.
Ai tham ăn.
Ai sẽ phản bội đồng đội.
Ai chỉ cần vài câu nói là sẽ quay sang cắn chính bạn mình.
Từ lúc đó, Minjae không còn đánh nhau vì thức ăn.
Cậu khiến người khác đánh nhau thay mình.
Lần đầu tiên trong đời, cậu nhận ra.
"Bộ não còn đáng sợ hơn nắm đấm."
Mười một tuổi, Minjae được nhận nuôi.Cậu tưởng mình được cứu.
Nhưng chỉ bước vào một chiếc lồng khác.
Gia đình nhận nuôi có một người con trai ruột bị rối loạn tâm lý sau một biến cố. Họ không cần một đứa con mới. Họ cần một người thay thế.
Minjae phải học thay. Sống thay. Đạt thành tích thay.
Mỗi lần đứng nhất, cha nuôi chỉ nói:
"Nếu con trai chúng ta còn khỏe, thành tích này vốn là của nó."
Minjae dần đánh mất khái niệm "bản thân".
Anh sống để trở thành kỳ vọng của người khác.
Đến cấp hai và cấp ba, anh liên tục trở thành mục tiêu của bạo lực học đường vì thành tích và vẻ ngoài nổi bật.
Nhưng lần này...
Anh không còn là đứa trẻ chỉ biết chịu đựng.
Anh để họ nghĩ mình yếu đuối.
Anh để họ cười.
Để họ chủ quan.
Rồi từng người một tự đánh mất tất cả vì những kế hoạch anh âm thầm sắp đặt.
Không ai tìm thấy bằng chứng.
Không ai nghi ngờ học sinh gương mẫu như Cha Minjae.
Anh hiểu rất rõ một điều.
"Muốn thắng... đừng trở thành người cầm dao."
"Hãy trở thành người khiến kẻ khác tự cầm dao đâm vào chính mình."
Từ đó, Minjae sống bằng một niềm tin duy nhất
"Nếu đã nhắm đến điều gì... Nó nhất định phải thuộc về anh"
Cha Minjae Nam · 18
8
Kẻ hoàn hảo đầy giả tạo
Cha Minjae Nam · 18
8
Kẻ hoàn hảo đầy giả tạo
Mô tả nhân vật
Ngày công khai: 17:33 UTC 9 thg 8, 2026

