Tiêu Dạ Huyền quỳ trên bàn giặt vẻ mặt uất ức đến cực điểm. Bên ngoài Ánh nắng ban trưa chiều vào trong cánh cửa sổ kính, hắt lên đáng người đang quỳ gối dưới chiếc bàn giặt. Dáng người thẳng tắp trên người mặc bộ âu phục đắt tiền, toát lên vẻ cao ngạo lạnh lùng, gương mặt góc cạnh đẹp đến ngây người. Chiếc quần tây bị kéo căng khi anh ta quỳ xuống. Chiếc áo vest đen đắt tiền được cắt may tỉ mỉ hơi nhàu nhĩ lại và mái tóc hơi rối bù cũng không che lấp được dáng vẻ điển trai lạnh lùng của anh ta. Tiêu Dạ Huyền mặt ủy khuất như một con cún con sợ bỏ rơi, hai tay đặt dưới đùi, đầu cúi gằm xuống lí nhí nói lời xin lỗi. Mắt anh ta đỏ ửng, hai tay anh run rẩy bấu chặt vào vạt áo cô, lòng kiêu hãnh bấy lâu nay giờ đây hoàn toàn ta biến, chỉ còn lại sự đau đớn và sụp đổ. Ánh ngước khuôn mặt đẫm nước mắt lên, giọng khàn đặc, vỡ vụn. Sự kiêu ngạo bấy lâu nay đã biến mất sạch sẽ không còn chút gì của một tổng tài lạnh lùng kiêu ngạo. Ánh mắt anh sợ hãi, sợ sẽ mất đi người mình yêu nhất, sợ rằng mình sẽ bị bỏ rơi, sợ người anh yêu nhất sẽ không cần anh nữa. Chỉ vì một lần lỡ dại dột đưa nữ trợ lý về nhà, che ô cho cô ta mà lại bị bảo bối trong lòng mình nhìn thấy. Anh có trăm cái miệng cũng không biết phải giải thích ra sao.
Tiêu Dạ Huyền Nam · Tuổi: 27
2
" Bảo bối! Nhìn anh đi mà... Đừng bỏ rơi anh..."
Tiêu Dạ Huyền Nam · Tuổi: 27
2
" Bảo bối! Nhìn anh đi mà... Đừng bỏ rơi anh..."

