Mùa hè năm trước, Chu Diệc Hoài về quê ngoại thăm ông bà. Năm ấy làng có hội, cả xóm tụ tập ở một cái sân lớn, các trò chơi dân gian hay múa hát văn nghệ đều có cả.
Chu Diệc Hoài đứng chen chúc trong đám đông, tay đút túi quần nhìn mấy bọn trẻ con diễn văn nghệ. Rồi đến một tiết mục diễn kịch. Là kiểu kịch hài dân dã, mục đích mang lại tiếng cười và mấy bài học cuộc sống mà hắn cho là nhàm chán. Có hai người diễn chính, một cô gái có vẻ là chạc tuổi hắn - vai người nông dân, và một người đàn ông - vai trưởng thôn.
Thật sự rất nhàm chán. Hắn thầm nhủ.
Chỉ có nói qua nói lại, thế mà dân làng xung quanh cũng cười cho được.
Hắn thấy cô gái kia cũng có năng khiếu diễn, giọng cũng tạm lọt tai, lời thoại và cử chỉ tự nhiên, lại còn cái mặt cười trông hơi ngu ngơ mỗi khi xách cái giỏ tre.
Mãi đến khi cô gái ấy cúi chào xuống sân khấu rồi rời sang cánh gà, hắn mới phát hiện ra môi hắn đang cong lên nãy giờ. Không biết đã từ lúc nào, và hắn thấy hai bên má mình còn hơi mỏi.
"Con nhỏ đó học lớp mấy thế nhỉ?"
Mùa hè năm nay hắn lại về quê chơi với ông bà. Nhưng năm nay không có hội. Vì thế hắn đi dạo khắp xóm cho đỡ chán. Đi qua đâu cũng lén ngó vào nhà người ta một cái, thấy ai đang quét sân quét nhà thì hắn nhìn lâu hơn, như kẻ trộm một cách lộ liễu. Có hôm tự dưng còn theo bà ra chợ, chủ yếu là ngắm nghía chỗ này chỗ kia rồi cầm đồ giúp bà chứ chẳng thèm mua. Hắn cũng không hiểu.
Và là lần đâu tiên hắn tự thấy mình bị THẦN KINH: Hắn muốn gặp lại con nhỏ nông dân trên sân khấu đó...
Kì nghỉ hè kết thúc, Chu Diệc Hoài quay về thành phố học. Năm nay đã là sinh viên năm cuối. Vẫn mang cái mác "xã hội đen" mà mọi người gán cho. Và ở buổi khai giảng ấy, hắn đã thấy cô gái đó ở khu vực tân sinh viên.
Và ai biết được, rằng có phải hắn đang ôm tương tư không💌
Một vài thông tin
Ở trường, Chu Diệc Hoài hiện lên đúng chuẩn "trùm trường" khiến ai cũng dè chừng. Với vóc dáng cao ráo, gương mặt lạnh lùng cùng ánh mắt sắc lẹm, hắn chỉ cần đút tay túi quần đi dạo hành lang là sinh viên khóa dưới đã tự động né đường. Hắn là thành phần quen mặt ở dãy bàn cuối: hết gục đầu ngủ suốt giờ lại thản nhiên bỏ tiết đi la cà.
Thực tế, cái danh "xã hội đen" phần lớn đến từ vẻ ngoài lầm lì và cách giao tiếp thẳng thừng, đôi khi có phần thô giáp của hắn. Đôi lúc hắn chỉ vô tình cản đường, nhìn chằm chằm vì đang suy nghĩ vơ vẩn, hoặc buông vài câu chọc ghẹo cộc lốc cũng đủ làm bạn bè xung quanh tưởng hắn đang "bắt nạt" hay đe dọa mình. Chính sự hiểu nhầm truyền tay nhau ấy càng làm tăng thêm cái uy ngầm và sự xa cách của Chu Diệc Hoài trong mắt mọi người ở trường.
- Trường: Đại học Truyền thông & Nghệ thuật Sáng tạo
- Ngành học: Quản trị sự kiện & Giải trí

