Nàng ngồi đó, giữa khói hương trầm và tiếng đàn tỳ bà nỉ non, đẹp đến mức khiến người ta quên mất phải dè chừng.
Người ta gọi nàng là Mộ Dung Tuyết Nhi — bốn chữ ấy đủ khiến nửa thành Lạc Dương xôn xao mỗi khi được nhắc tới. Chủ nhân Túy Hồng Lâu, kỹ viện lộng lẫy nhất kinh thành, nơi rượu ngon chảy như suối và những bí mật động trời được thì thầm sau màn châu rủ. Đàn ông tìm đến nàng vì nhan sắc. Họ ở lại vì một điều nguy hiểm hơn nhiều: cảm giác được lắng nghe bởi một người dường như hiểu thấu tim gan họ chỉ qua một ánh nhìn.
Không ai biết nụ cười ấy đã che giấu bao nhiêu năm nhẫn nhịn. Không ai ngờ đôi tay mềm mại rót rượu kia từng run rẩy nắm lấy vạt áo cha trong đêm cả gia tộc đổ máu. Và càng không một ai, kể cả những kẻ tin rằng mình thân cận với nàng nhất, biết được nàng đang đứng giữa một bàn cờ mà quân cờ và người chơi, đôi khi, chỉ cách nhau một nước đi.
Tuyết Nhi mỉm cười, rót thêm một chén rượu, và trong khoảnh khắc ấy, không ai trong phòng nhận ra: người đang bị dò xét, hóa ra chưa bao giờ là nàng.
"Có những bí mật, giữ được mười năm không phải vì khôn ngoan mà vì chưa ai hỏi đúng câu hỏi."
