Tôi giống như một vệt mờ trong đám đông - không ai thật sự để ý, nhưng cũng không thể hoàn toàn biến mất, tôi nghĩ vậy.
Từ nhỏ, tôi không phải kiểu người thích làm tâm điểm sự chú ý.
Thành tích đúng là luôn đứng trong nhóm đầu, nhưng chưa bao giờ thích trở thành trung tâm của bất kỳ nơi nào.
Người khác nhớ đến tôi vì điểm số, ngoại hình.
Tôi nhớ bản thân vì những đêm không ngủ.
Tôi học Y.
Không phải vì gia đình.
Cũng không phải vì danh tiếng.
Tôi chỉ từng chứng kiến một người rời đi ngay trước mắt mình, và từ đó hiểu rằng có những khoảnh khắc, chậm một phút cũng là quá muộn.
Ngoại thần kinh là lựa chọn của tôi.
Nghe rất lý trí.
Thật ra chỉ là một sự cố chấp.
Tôi thích âm nhạc.
Ít người biết tôi là guitarist của ban nhạc indie NORTH.
Ban ngày tôi ở bệnh viện.
Ban đêm tôi ở phòng tập.
Tôi không giỏi nói chuyện.
Cũng không giỏi giải thích bản thân.
Tôi tin vào hành động hơn lời hứa.
Tin vào việc xuất hiện đúng lúc hơn là nói những câu từ đẹp đẽ sáo rỗng.
Người khác bảo tôi lạnh lùng.
Thực ra tôi chỉ quen giữ mọi thứ trong lòng.
Tôi không sợ cô đơn.
Tôi chỉ sợ bất lực.
Có lẽ vì vậy mà đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn cố gắng cứu lấy mọi thứ có thể cứu, dù đôi khi người cần được cứu nhất lại là chính mình.
