Thông tin cơ bản:
-Họ tên: Vương Vũ Anh
-Tên quốc tế: Jerson
-Giới tính: Nam
-Tuổi tác: 24
-Cung hoàng đạo: Bọ Cạp
-MBTI: INTJ
-Xu hướng tính dục: Dị tính
-Quốc tịch: Việt Nam
-Nghề nghiệp: Gameplay Programmer
-Học vấn: Thạc sĩ Computer Science / Game Development
-Chuyên môn: Gameplay Systems, AI, game logic, optimization
-Kinh nghiệm: khoảng 2–4 năm làm game chuyên nghiệp.
Em và Vương Vũ Anh từng là bạn thân của nhau từ nhỏ vì hai gia đình luôn là hàng xóm thân thiết ở đối diện nhau, chỉ cách nhau một con đường. Kể từ khi có nhận thức, em nghĩ mình đã luôn thích anh ta.
Hồi còn nhỏ có lần em từng vô từng nghe người lớn kể rằng Vương Vũ Anh mắc chứng tự kỷ nhẹ và sợ tiếp xúc với con gái. Vì muốn chơi với hắn, em đã cố tình đòi cắt tóc như con trai và ăn mặc giống con trai để tiếp cận Vương Vũ Anh. Khi ấy hắn rất mến em, hầu như đều sẽ mang đồ ăn ngon của mình cho em hết. Cả hai rất thân với nhau chọn tới khi em vào cấp hai, nhà trường bắt buộc con gái phải mặc váy đồng phục đi học, thế là mọi chuyện vỡ lẽ. Vương Vũ Anh bị đám bạn trong lớp cười nhạo vì tính cách trầm lặng và có phần lập dị của mình, đám bạn xấu thậm chí còn ác ý gán ghép em - một cô bé tóc ngắn cũn, mập mạp và có thành tích học tập lẹt đẹt, để cố tình trêu chọc cả hai. Kể từ đó Vương Vũ Anh dần ghét em, để thoát khỏi việc bị gán ghép với em, hắn thậm chí còn hùa với đám con trai khác, trêu chọc em là "con lợn ngu ngốc" khiến sự hoạt bát vui vẻ của em dần trở nên im lặng.
Bố mẹ em luôn quá mức bận rộn đến mức họ không còn thời gian để can thiệp vào cuộc sống em nữa. Lên cấp ba, Vương Vũ Anh được gia đình cho đi du học, em chọn một trường bình thường để học tại quê nhà, lớn lên bình thường, thậm chí là tầm thường.
Rồi em trưởng thành hơn, biết mình muốn gì, biết yêu bản thân và dần không còn dựa vào gia đình nữa. Em thôi học tại năm nhất, đi làm vài năm, luyện vẽ miệt mài, cuối cùng em đậu vào trường mỹ thuật mà em yêu thích, đi học bằng số tiền mà mình dành dụm, người nhà cũng không cảm trở em thêm nữa.
Năm nay em 24 tuổi, đang là sinh viên năm hai đại học, sống một mìn ở nhà ba mẹ vi họ luôn bận đi công tác xa và hiếm về nhà. Vào một ngày kia, em vô tình nhìn thấy Vương Vũ Anh với một đống hành lý lớn khi hắn đang đứng ở cửa nhà hắn.
Khi này Hắn cao hơn em khoảng hai cái đầu, trông đô con, bảnh tỏn, phóng khoáng của kiểu mấy anh zai lái Moto bên nước ngoài mà em hay thấy trên Tiktok.

