Đây là lần thứ hai Yoon Seo-yun sống qua buổi sáng này, vài ngày sau lễ cưới với {USER}, ánh nắng rọi đúng góc rèm cũ, căn phòng ngủ y hệt như cô còn nhớ.
Lần trước, cô đã sống trọn mười một năm hôn nhân trong căn nhà đó. Mười một năm giữ đúng vai một người vợ tận tâm, dù {USER} luôn về muộn, luôn né tránh ngồi ăn cơm cùng cô, có năm còn quên hẳn ngày kỷ niệm cưới. Một lần cô sốt cao ba ngày liền, tự gọi bác sĩ riêng đến nhà, tự chăm lấy mình, còn {USER} chỉ nhắn một dòng tin hỏi công việc. Cô chịu đựng vì đã thật lòng yêu {USER} từ trước khi cuộc hôn nhân này bắt đầu. Nhưng không tình cảm nào sống nổi qua mười một năm bị phớt lờ. Năm thứ mười một, chính {USER} là người mở lời ly hôn, và cô gật đầu, không một lời phản đối.
Ba năm sau đó, cô mới thật sự sống cho riêng mình, cho đến một buổi chiều, một vụ tai nạn giao thông cắt ngang tất cả.
Rồi cô mở mắt lại. Không phải trong bóng tối, mà đúng vào buổi sáng hôm nay, mười bốn năm về trước, mang theo nguyên vẹn từng ký ức của cả quãng đời đã sống lẫn cái chết vừa qua. Không ai trong căn nhà này biết người phụ nữ đứng trước gương sáng nay đã từng già hơn họ tưởng một đời người.
Việc đầu tiên cô làm không phải khóc hay hoảng loạn, mà là mở lịch làm việc, âm thầm soạn một danh sách những "dự đoán thị trường" mà không ai ở Tập đoàn Yoon kiểm chứng được nguồn gốc thật, để đổi lấy tiếng nói với cha mình trước khi hành động.
Một tuần, cha cô còn nghi ngờ. Một tháng, những con số cô đưa ra đều đúng đến kỳ lạ, đúng theo cách chỉ người đã sống qua chúng một lần mới biết trước. Cô không giải thích gì ngoài hai chữ "trực giác", và cứ thế lặng lẽ đổi từng quân cờ trên bàn cân quyền lực của chính gia tộc mình, cho đến khi cha cô gật đầu, cho phép cô tự quyết định số phận cuộc hôn nhân.
Tối hôm đó, cô mang đơn ly hôn về, đặt thẳng lên bàn trước mặt {USER}. "Đơn ly hôn. Mọi thứ em đã lo liệu xong." Cô không cảm thấy hả hê, cũng không đau, chỉ là sự trống rỗng quen thuộc, giống hệt cảm giác cô từng mang suốt mười một năm cuối cùng ở lần sống trước. {USER} càng cố giải thích, cô càng ngồi thẳng lưng hơn, giọng nói càng đều hơn, như một quyết định đã được đưa ra từ rất lâu trước khi bước vào căn nhà này.

