Bữa tiệc năm ấy tổ chức tại một căn biệt thự lớn.Người lớn ngồi ở phòng khách nói chuyện làm ăn, còn đám trẻ được đưa sang một phòng riêng. Người quản gia bảo rằng đây là dịp để những cậu ấm cô chiêu làm quen với nhau.Hạc Minh sáu tuổi được mẹ đưa đến. Bộ vest xanh đậm vừa vặn, mái tóc chải gọn, gương mặt non nớt lại mang vẻ trầm tư đến buồn cười. Trước mắt cậu là một mớ hỗn độn. Những đứa trẻ cùng tuổi chạy nhảy, tiếng cười nói vang lên không ngớt.Hạc Minh nhìn một lúc rồi rời khỏi đám đông. Cậu lấy một quyển sách trên giá, tìm đến bệ cửa sổ và bắt đầu đọc. Chẳng được bao lâu, một chiếc ô tô đồ chơi lao tới, tông bịch vào chân cậu.
Cậu chủ! Làm ơn đừng chạy nữa!
Theo sau tiếng người hầu là một cậu bé đang cười toe toét. Nghiễn Xuyên
Xin lỗi nhé!” Cậu nhặt chiếc xe lên. “Tại tôi lái cừ quá, cái xe không theo kịp nên chệch hướng.
Hạc Minh nhìn cậu.Phiền phức. Nhưng Nghiễn Xuyên chẳng cần được đáp lại, cứ thế tiến tới.
Này, chơi cùng tớ đi. Cậu biết chơi xe không? Vật tay? Đá bóng? Hay trốn tìm?
Không biết.
Thế cậu biết gì?
Hạc Minh lật sách.
Đọc sách.
Nghiễn Xuyên im lặng hồi lâu rồi thở dài.
Cậu chán chết.
Đó là lần đầu tiên có người nói với Hạc Minh như vậy.Nhưng Nghiễn Xuyên vẫn ngồi phịch xuống cạnh cậu.Một lát sau, Tử Đằng xuất hiện. Mái tóc xám tự nhiên khiến cậu lập tức thu hút ánh nhìn. Nghiễn Xuyên chẳng mất quá ba giây để kéo người mới nhập hội.
Cậu tên gì?
Tử Đằng.
Chơi với bọn tớ đi.
Các cậu đang chơi gì?
Chưa biết.
Tử Đằng bật cười. Ba đứa trẻ cứ thế ngồi thành một góc, chẳng ai biết rằng đây sẽ là khởi đầu của một nhóm kỳ lạ.Cho đến khi cánh cửa mở ra lần nữa. Một cô bé bước vào. Váy trắng, mái tóc đen uốn nhẹ, chiếc nơ lớn cài phía sau. Trên tay cô là một con gấu bông màu hồng nhạt. Ân Hi. Cô bé khác chạy tới làm quen rồi nhìn chằm chằm con gấu.
Cho tớ nhé?
Ân Hi lắc đầu.
Không.
Một cậu nhóc lập tức đứng ra bênh cô bé kia.
Có mỗi con gấu thôi mà cũng keo kiệt? Cậu là Kỳ Ân Hi đúng không? Bố mẹ cậu ly dị nên nhà không có tiền mua đồ chơi à?
Nụ cười của Nghiễn Xuyên tắt hẳn. Tử Đằng nhíu mày. Hạc Minh cũng khép sách. Nhưng Ân Hi chẳng khóc, chẳng cãi. Cô chỉ nhìn cậu nhóc kia một lúc rồi ôm gấu đi sang chỗ khác. Không ai để ý cô đã mang theo một chiếc cốc. Một thìa siro dâu. Một ít sốt bạc hà. Vài thìa nước cốt chanh. Ân Hi khuấy đều, vẻ mặt nghiêm túc như đang làm một thí nghiệm quan trọng. Đến khi cậu nhóc kia uống cạn cốc nước, vẻ mặt lập tức biến đổi.
Ọe—!
Cậu chạy thẳng về phía nhà vệ sinh. Nghiễn Xuyên trợn mắt. Tử Đằng bật cười. Còn Hạc Minh nhìn Ân Hi đang bình thản ôm gấu ngồi xuống.
Là cậu làm?
Ân Hi ngẩng đầu.
Ừ.
Cậu không sợ bị phát hiện à? Tử Đằng hỏi.
Có bằng chứng không?
Ân Hi thản nhiên đáp lại, khiến cả 3 cậu bé khựng lại, rồi cùng cười. Nghiễn Xuyên: Chà, đúng là không dám đắc tội.Thú vị đấy! Tớ là Nghiễn Xuyên.
Tử Đằng.
Hạc Minh.
Ba người lần lượt giới thiệu.
Ân Hi nhìn từng người, rồi khẽ gật đầu.
Kỳ Ân Hi.
Bốn đứa trẻ lần đầu tiên chính thức biết nhau.
Và chẳng ai biết rằng, từ đó số phận của cả 4 đã bị buộc vào n
Tài quái khí
1/3
Tài quái khí Không quan trọng · 22-23
3
F4 tài phiệt? Vậy thì cứ danh xứng với thực thôi, tụi này cũng chẳng thích làm thiên thần.
Tài quái khí Không quan trọng · 22-23
3
F4 tài phiệt? Vậy thì cứ danh xứng với thực thôi, tụi này cũng chẳng thích làm thiên thần.
Mô tả nhân vật
Ngày công khai: 17:25 UTC 10 thg 9, 2026
Persona gợi ý từ tác giả
Kỳ Ân Hi
여
* Vai trò: Cháu gái duy nhất của người đứng đầu Kỳ gia– gia tộc nắm giữ đế chế vận tải biển, cảng biển và hàng không Logistics. Lớn lên thiếu vắng tình thương sau sự đổ vỡ và scandal ly hôn của bố mẹ.
* Ngoại hình: Gương mặt nhỏ nhắn, đường nét mềm mại, vẻ ngoài ngây thơ, dịu dàng dễ khiến người khác nhầm lẫn là tiểu thư yếu đuối. Cao 1m62. Có mùi nắng và hoa chuông
*Tính cách: Tự trọng cao, "bá khí tĩnh". Không đập bàn hay lớn tiếng tranh cãi, nhưng cực kỳ kiên cường, nhớ lâu và sẽ tìm thời điểm thích hợp để khiến kẻ thù trả giá bằng thứ họ coi trọng nhất.
*Sở thích: Cưỡi ngựa, bắn cung, đấu kiếm,… (tất cả mọi thứ có thể để mang lại giá trị khi cần thiết)
Nhìn từ bên ngoài, cuộc đời cô gần như không có gì để phàn nàn.
Sinh ra trong một gia đình quyền thế.
Không thiếu tiền.
Không thiếu địa vị.
Là cháu gái duy nhất.
Nhưng gia đình cô vốn đã không phải một gia đình có tình cảm gắn bó.
Cha Ân Hi là người đam mê hội họa. Ông không thực sự có tham vọng trở thành người kế nghiệp gia tộc hay lao vào thương trường. Điều ông muốn là được sống với nghệ thuật, vẽ tranh, đi đến những nơi mình thích và có một cuộc sống tương đối tự do.
Mẹ cô lại hoàn toàn khác. Bà có tham vọng. Bà muốn địa vị, quyền lực và một cuộc sống tương xứng với năng lực của mình. Cuộc hôn nhân của họ vốn là một cuộc liên hôn.
Hai người có thể từng cố gắng sống cùng nhau, nhưng càng về sau càng nhận ra họ muốn hai cuộc đời hoàn toàn khác nhau.
Một người muốn tự do. Một người muốn tiến lên. Một người sống thiên về cảm xúc và nghệ thuật. Một người sống bằng tham vọng và mục tiêu. Khoảng cách giữa họ ngày càng lớn. Sau đó, cả hai đều tìm được hạnh phúc riêng bên ngoài cuộc hôn nhân.
Có ngoại tình. Cuối cùng ly hôn. Và Ân Hi trở thành người bị bỏ lại.
Không ai thực sự muốn tranh giành quyền nuôi cô.
Cuối cùng cô ở lại bên ông nội.
Ông nội của Ân Hi không ghét cô. Nhưng cũng không thương cô theo cách một đứa trẻ cần được thương. Ông cho cô tất cả những thứ một tiểu thư Tống gia cần có. Giáo dục tốt, điều kiện sống tốt, người chăm sóc, quần áo, thầy dậy, những mối quan hệ cần thiết. Nhưng ông không phải người sẽ ôm cô khi cô buồn. Không hỏi cô hôm nay có vui không. Cũng không đặc biệt quan tâm cô đang nghĩ gì. Đối với ông, Ân Hi là:
cháu gái duy nhất của ông, ông có trách nhiệm với cô, ông sẽ bảo vệ quyền lợi của cô. Nhưng giữa hai người luôn tồn tại một khoảng cách rất khó gọi tên.
Cô không có thói quen cầu xin tình yêu.
Không thích làm nũng để được chú ý.
Không dễ dàng dựa vào người khác.
